Project Description

Ngày còn đi học, tôi đã được dạy rằng:” Phát triển bền vững là phát triển nhằm thỏa mãn những nhu cầu hiện tại của con người nhưng không tổn hại tới sự thỏa mãn các nhu cầu của thế hệ tương lai”. Rời ghế nhà trường và bước chân vào đời để làm việc, tôi mới nhận ra và thấy lo cho những gì mà chúng ta đang gọi là” phát triển”.

Tôi thấy lo khi đọc những báo cáo thống kê về lượng rác phát thải ra mỗi ngày. Hà Nội, nơi tôi đang sống, mỗi ngày có đến 4000-5000 tấn rác được thải ra môi trường. Làm một phép ước tính nho nhỏ, với lượng rác nhựa chiếm khoảng 10% tức là khoảng 400 tấn/ ngày; thử lấy con số đó nhân lên cho một tháng, một năm hoặc lâu hơn nữa, chúng ta sẽ thấy nó thật khủng khiếp. Với 9 triệu dân hiện tại, trung bình, mỗi người đang sống tại Hà Nội phát thải khoảng 0.04 kg nhựa mỗi ngày.

Thế hệ trẻ chúng tôi năm nay mới 24-25 tuổi, chúng tôi còn rất nhiều thời gian được sống và cống hiến trên trái đất. Nhưng cũng chừng ấy thời gian, nếu mọi thứ không có gì thay đổi, thì chính chúng tôi cũng đóng góp một lượng rác” siêu to khổng lồ” cho trái đất này. Làm phép tính đơn giản, nếu lấy khối lượng nhựa là 0.04 nhân với 365 và nhân với 50 năm nữa, thì bạn sẽ thấy nó khủng khiếp như thế nào. It nhất 800 kg rác nhựa là thứ mà tôi, và bạn- chúng ta có thể để lại cho thế hệ sau này, nếu như chúng ta vẫn sử dụng đồ nhựa hoặc rác thải một cách vô tư và không có gì thay đổi.
Tôi chọn thay đổi từ việc sử dụng đồ nhựa khôn ngoan hơn và phân loại các loại rác sau khi sử dụng. Tôi chọn chiếc vỏ hộp sữa để bắt đầu hành trình thu gom của mình để vừa giảm thiểu nguồn rác, vừa hướng tới các bé học sinh- những thế hệ sẽ kế cận chúng tôi trên hành trình giữ cho trái đất luôn sạch đẹp thói quen thu gom và phân loại rác tại nguồn. Để 5-10 năm nữa, thế hệ kế cận chúng tôi sẽ trở thành những người tiên phong trong vấn đề môi trường mà ở đó “việc phân loại rác thải đã trở thành bản năng”.
Thế hệ của chúng tôi lớn lên trong sự phát triển nhanh chóng về kinh tế, nhưng cũng là thế hệ được chứng kiến tác hại của rác thải nói chung và rác nhựa nói riêng gây ra đối với môi trường. Thế hệ của chúng tôi được chứng kiến tính tiện lợi của những chiếc túi nilon, của những hộp đồ ăn, đồ uống take away,… nhưng môi trường cũng đang hàng ngày dạy lại chúng tôi về tác hại của việc sử dụng đồ nhựa tràn lan và không có ý thức bằng những bãi biển ngập rác, bằng hàng triệu loài sinh vật bị bức tử bởi rác mỗi năm, bằng việc vài lần chứng kiến Hà Nội ngập tràn trong rác thải chỉ vì bãi rác Nam Sơn gặp vấn đề. Những bài học thực tế là lời cảnh tỉnh cho thế hệ của chúng tôi phải thay đổi trước khi mọi thứ quá muộn. Sửa đổi những sai sót của mình để thế hệ sau được sống trong một môi trường sạch hơn, biết yêu môi trường nhiều hơn và để sống đúng với mục tiêu” phát triển bền vững” mà chúng tôi đã được học năm nào.
Thay đổi chưa bao giờ là quá muộn, một trái đất xanh tươi sẽ tốt hơn là một trái đất ngập tràn trong rác thải. Sự thay đổi của chúng ta hiện tại có khi rất nhỏ bé nhưng nếu chúng ta cùng chung tay hành động, tôi tin mọi thứ sẽ tốt hơn rất nhiều.